Bạn có bao giờ nghe một ai đó nói một câu bâng quơ, một lời bài hát văng vẳng làm bạn gợi nhớ đến thời gian? Tôi biết diễn tả thế nào nhỉ, đúng là âm hưởng của thời gian. Chẳng hạn khi nghe bài hát Barbaad trong bộ phim Ấn Độ Saiyaara, đoạn mở đầu, giọng chàng ca sĩ như giọng ông Phật gọi từ thời cách đây 5000, 6000 năm từ Ấn Đổ cổ xưa. Và giọng một ca sĩ trong ban nhạc 3 SUD EST của Romania, bạn cũng có cảm giác thân thuộc từ thời Transalvanya ở Romania.

Những cuộc đời song song, những sự tồn tại song song, những khoảng không gian song song, những thực tại song song. Chúng ta là nhiều mảnh ghép của nhiều mảnh đời trong toàn thể cái vũ trụ bao trùm này.

Đông sớm

Đông vắng lao xao một tiếng lòng

Vẳng thinh không trắng màu hanh hao

Heo may về sớm người xống áo

Lạnh buốt xương đời  nắng giá môi

Ngoài vườn cây co ro chụm rét

Chèo bẻo ngó nghiêng chóp đầu xinh

Con sóc chạy quanh tìm tích trữ

Thành phố chao nghiêng tấm chăn bông

Đông sớm

Đông vắng lao xao một tiếng lòng

Vẳng thinh không trắng màu hanh hao

Heo may về sớm người xống áo

Lạnh buốt xương đời  nắng giá môi

Ngoài vườn cây co ro chụm rét

Chèo bẻo ngó nghiêng chóp đầu xinh

Con sóc chạy quanh tìm tích trữ

Thành phố chao nghiêng tấm chăn bông

Keep reading

No posts found