Đông lạnh, mưa dầm lê thê. Sương mù đầy trời. Và bạn nhớ mùa xuân ở Sài Gòn, đầy nắng ấm rộn rã cùng với một chút se lạnh. Bạn nhớ mấy ngày Tết yên bình và tĩnh lặng nơi con hẻm nhỏ, tô bánh canh đầy rau sống. Bạn nhớ mấy cậu bạn trai trong đó. Nhớ sắc hoa mai vàng dưới nắng vàng rực rỡ. Cái nhộn nhạo của Sài Gòn, cái tấp nập của Sài Gòn, cái xô bồ của Sài Gòn, cái tĩnh lặng của những con hẻm nhỏ. Đã 8 năm chẳng vào lại Sài Gòn, tưởng chừng như đã xa lắm. Vậy mà một sáng thu trong veo, lại ngồi viết những vẫn thơ này về Sài gòn.
Xuân về nơi miệt vườn
Gió ngào ngạt hương nắng thổi từ miền xa
Rặng dừa xanh vẫy bóng mênh mang
Dập dềnh con ghe nhỏ
Ngọt miếng mật cọ xòe tán lá
Nón trắng che nắng rát trò tới trường miệt vườn xanh.
Miền sông nước chiếc cầu tre lắt lẻo
Bà gánh đôi bánh ít, bánh hỏi béo ngậy môi
Canh mắm cá thơm dậy mùi rau sống
Nắng chảy tràn
Vườn vạn thọ bừng sắc
Ngọt ché rượu cần lễ chăm thơ mây.
