Bạn đã từng bao giờ có hoài niệm về một mái đình, một bến chợ, một ngõ phố nhỏ yên bình, một cánh diều bay la đà tuổi thơ đầy nắng gió, hộp ô mai chua cay ngọt thơm lừng mùi gừng xào với đường? Một nếp nhà thân thương nơi bạn đã gắn bó từ thủa bé ngây thơ chạy chơi khắp làng.
Cuộc sống rộn rã, bề bộn trôi qua. Bạn chọn cho mình một chỗ đứng trong xã hội và đôi khi đó chẳng nhất thiết là điều bạn muốn làm khi còn bé. Ấy vậy mà có những ngày đông lạnh giá, những kỷ niệm xưa lại ùa về. Và bạn nhớ.
Đình làng, bến chợ
Bóng đình làng trầm mặc bóng đa xanh
Cột đèn điện rọi soi đường lấp loáng
Thoảng đâu đây hương ngọc lan sâu thẳm
Hàng cau xanh thơm mát một màu yêu
Bà vãi già lần khần từng bước chậm
Thắp nén hương ghi sổ công đức nâu
Nến bập bùng mặt Mẫu trong như ngọc
Tượng Hộ Pháp trừng nghiêm tựa Phán quan
Làn xe buýt thường chạy qua chạy lại
Hàng quán đông người cười nói xôn xao
Cách vài bước chân, vườn trẻ đầy tiếng bé
Tiếng lòng thơ, trong trẻo tưa sương mai.
